Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

Cứ nghĩ đến chuyện anh đi khám bệnh và làm chuyện đồi bại ấy tôi lại điên tiết lên. Tôi không thể nào ngờ chồng lại mượn cớ đi khám bệnh để…

Chồng tôi là dân văn phòng nên anh mắc chứng bệnh trĩ đã mấy năm nay. Thương chồng đứng ngồi không yên nên tôi đã đi hỏi khắp nơi xem đâu có thầy giỏi thuốc hay để đưa chồng đi chữa nhưng không ăn thua. Dạo gần đây anh được một người bạn mách cho đến một phòng khám tư chữa. Điều trị hơn tháng thấy chồng có dấu hiệu tốt hẳn lên.

Cứ mỗi tuần anh đến đấy điều trị 1 lần, ngày trước thì tôi hay đưa chồng đi, nhưng dạo này hơi bận rộn công việc và giadinh nên anh tự đi một mình. Thấy chồng ngày một khỏe ra tôi vui mừng cho chồng lắm. Tôi không quên động viên anh cố gắng chữa hẳn đi, và cảm ơn rối rít vị bác sĩ chữa bệnh cho chồng.

Mấy năm nay chồng bị bệnh nên chuyện chăn gối cũng giảm hẳn. Thương chồng nên tôi không ép anh cố gắng làm chuyện đó. Tôi cố gắng đi chợ và mua nhiều đồ bổ về nấu cho chồng ăn cho lại sức.



Anh cứ cố gắng chữa bệnh khỏi hẳn đi, mọi thứ ở nhà để em lo (ảnh minh họa)

Tình cờ một hôm thu dọn quần áo của cả nhà đi giặt, lột túi quần anh ra thấy tờ giấy hẹn của phòng khám và điện thoại anh vẫn để nguyên trong túi. Vừa hay lúc đó có tin nhắn của bác sĩ Phương đến – người điều trị cho chồng tôi, tò mò mở ra xem bác sĩ dặn dò gì chồng tôi về bệnh tình. Nhưng dòng tin nhắn hiện ra khiến tôi đứng hình với nội dung “mai anh qua phòng khám em nhé, em lại nhớ anh và muốn…với anh rồi”. Tôi ngỡ ngàng không biết đây là tin nhắn gửi cho người yêu của bác sĩ, hay gửi nhầm cho chồng tôi. Tôi liều nhắn lại “Cô nhắn nhầm cho rồi. Tôi là bệnh nhân của cô mà”. Lát sau tin nhắn trả về ngay “Nhầm gì mà nhầm, em không thích anh nói thế đâu. Hay đang có vợ anh ở đó”.

Đặt máy ở bàn làm việc của chồng, tôi hoảng sợ trước những gì đang diễn ra. Tôi cần xác minh lại chuyện này xem thế nào. Chẳng lẽ chồng tôi lại ngoai tinh thật sao?

Tôi xóa vội tin nhắn mình vừa gửi mà bảo với chồng con vừa nghịch điện thoại của anh, để anh không nghi tôi mở tin nhắn. Hôm sau tôi thấy chồng đến phòng khám đó thật. Theo sau chồng để biết chuyện này ra sao. Anh vào phòng khám đó và đi thẳng vào phòng riêng của cô bác sĩ. Tôi vội vàng vờ nhà có chuyện gấp chạy xồng xộc vào phòng cô bác sĩ ấy, mặc cho mấy y tá có ngăn lại. Bất ngờ mở cánh cửa phòng ra hiện trước mặt tôi là cảnh trai trên gái dưới. Người đó không ai khác là chồng tôi và cô bác sĩ kia. Thấy tôi xuất hiện bất ngờ cả hai vội vã buông nhau ra, vơ vội quần áo mặc.

Chờ 10 phút sau cả cô ta và chồng của tôi đều quỳ gối xin lỗi tôi, họ xin tôi đừng làm ầm chuyện này lên.


Bất ngờ mở cánh cửa phòng ra hiện trước mặt tôi là cảnh trai trên gái dưới (ảnh minh họa)

- Em xin chị đừng làm lớn chuyện. Đây là chỗ làm ăn của em, chị mà làm ầm lên thì em mất khách, mất việc mất.

- Vợ ơi. Tha cho anh, anh nhỡ trót dại….

- Hai người như thế này bao lâu rồi? Thì ra anh luôn giả vờ đến đây chữa bệnh nhưng thực chất lại là hẹn hò gái gú sao? Sao cô có thể trơ trẽn như thế được chứ?

- Anh…anh chỉ mới quan hệ với cô ấy thôi. Em tha cho anh đi, anh hứa từ giờ sẽ không bao giờ đến đây gặp cô ấy nữa.

- Vâng. Em cũng vậy, chỉ cần chị buông tha cho em. Em nhất định sẽ không liên lạc, qua lại với anh đấy nữa.

- Bây giờ hai người cầu xin tôi hết nước, thế trước kia hai người tình cảm thân mật bên nhau, hai người có nghĩ đến tôi như thế nào không? Thật không ngờ anh và cô ta lại…

- Anh xin lỗi, chỉ cần vợ tha thứ cho anh. Vợ bắt anh làm gì anh chịu làm hết. Nhưng xin em đừng cho mọi người biết chuyện này và nhất là đừng ly hôn anh vợ nhé.

- Vậy sao? Tha cho hai người một lần, liệu hai người có đảm bảo với tôi không có lần thứ hai không? Hay là các người vẫn qua mặt tôi để ngoại tình.

- Dạ. em xin thề với chị, em sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy nữa. Chị đừng làm lớn chuyện lên chị nhé.

Sau hôm ấy về nhà, chồng có vẻ hối lỗi với tôi, tôi có quát mắng sao anh vẫn không dám cãi lại. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện anh đi khám bệnh và làm chuyện đồi bại ấy tôi lại điên tiết lên. Tôi chỉ muốn tống cổ anh ra khỏi nhà và đến dạy cho cô ả kia một bài học, nhưng tôi lại nghĩ làm như thế thì ác độc và tàn nhẫn quá. Nhưng cứ mãi sống trong cảnh này, tôi không thể chịu đựng được mỗi lần nhìn thấy chồng là hình ảnh họ gần gũi với nhau lại hiện lên trong tâm trí tôi.

Giờ đây tôi phải làm sao? Bỏ đi người chồng ấy hay giữ lại những yêu thương rạn vỡ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét