Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015


Vậy là tôi ôm bụng bầu 5 tuần bước chân ra khỏi nhà chồng. Chồng tôi không hề biết ở nhà vợ bị đày đọa như vậy.

Ngày anh đưa tôi về ra mắt, mẹ chồng tôi nhìn tôi từ đầu đến chân rồi quay mặt không nói gì. Tôi biết bà không hài lòng bởi gia dinh tôi nghèo khó.

Tôi cũng không ngờ là nhà anh có cơ ngơi thuộc hàng khủng như vậy. Lúc quen nhau, tôi thường thấy anh đi xe máy xoàng, quần áo mặc cũng thuộc loại bình thường thôi. Anh bảo là anh đang làm ở một công ty tư nhân, lương tháng đủ tiêu dùng cá nhân. Bố mẹ em cũng làm kinh doanh nhì nhằng thôi.

Xem thêm: Những tam su gia dinh thầm kín

Tôi thấy anh thuộc loại người rất giản dị. Anh có thể cùng tôi ngồi xổm ở quán vỉa hè ăn bún ốc hay bún đậu buổi trưa. Thỉnh thoáng nhận lương, chúng tôi mới sang chảnh vào nhà hàng.

Vậy nên tôi không thể nào ngờ được là anh sống trong biệt thự khang trang. Trong nhà sẵn có mấy cái ô tô. Vừa bước qua cửa tôi đã thấy chân mình run lẩy bẩy, nên mẹ chồng nhìn tôi như vậy tôi cũng hiểu được vì sao. Có thể bà nghĩ tôi thấy nhà anh giàu có nên cố tình mồi chài lấy anh. Nhất là biết tôi làm PR cho một cửa hàng bán mỹ phẩm.



Hóa ra, từ trước tới nay, đi chơi với tôi anh toàn phải mượn xe của chú bảo vệ nhà anh. Anh cố tình ăn mặc như vậy để thử lòng tôi mà thôi. Quả thật nếu biết anh giàu có vậy, tôi đã không nhận lời quen anh làm gì. Tôi sợ cảnh nhà giàu cậy tiền, cậy thế kinh rẻ.

Nói chuyện với bố mẹ anh tôi mới biết nhà anh vốn có công ty chuyên sản xuất đồ gia công mỹ nghệ. Đơn hàng xuất đi Hàn Quốc và Nhật ầm ầm. Anh vốn điều hành việc buôn bán nên công việc rất bận rộn. Hóa ra những lần đi chơi anh thường xuyên có điện thoại là vậy. Anh chưa bao giờ nghe điện thoại trước mặt tôi. Tôi thậm chí còn nghi ngờ anh dấu tôi liên lạc với người con gái nào đó.

Anh là con cả trong nhà và tôi cảm thấy bố mẹ anh rất tin tưởng và thậm chí luôn nghe lời anh. Tôi thừa biết là mẹ chồng không thích tôi nhưng cũng không dám phải đối khi anh bảo nhất quyết cưới tôi trong năm ấy.

Nửa năm sau ngày tôi về ra mắt nhà anh, tôi và anh cưới nhau. Sống chung cùng nhà nhưng tôi chưa gặp cảnh va chạm với bố mẹ chồng, tôi những tưởng mọi cảm nhận của tôi về mẹ chồng hồi trước là sai lầm.

Thế nhưng đời tôi bước sang một ngã rẽ khác kể từ khi anh đi nước ngoài hoàn thành nốt khóa học bỏ dở. Anh bảo anh chỉ đi 1 năm thôi.

Ngày có anh ở nhà, mẹ chồng không dám kiếm cớ với tôi. Từ lúc anh đi, bà luôn hằn học và bắt bẻ tôi từng ly từng tí. Bà đay nghiến tôi nhà nghèo, dụ dỗ con trai bà, thân phận như tôi thì làm gì có cửa bước vào nhà bà. Nhà có hai người giúp việc nhưng bà luôn bắt tôi phải làm từ sáng đến tối. Do nghỉ làm theo lời anh từ hồi mới cưới, nên tôi không có cớ nào để ra khỏi nhà, thoát khỏi sự kìm kẹp của mẹ chồng.

Khi phát hiện mình có thai lúc anh đi được 2 tuần, tôi mệt mỏi trong người nên xin bà thông cảm vì không thể lau cầu thang được. Bà trố mắt nhìn tôi: “Mới ở với nhau chưa đến ba tháng đã dính rồi sao? Hay mày ngủ với thằng nào về bắt con tao đổ vỏ. Cút khỏi nhà tao. Mày để cho con tao yên thân, cấm không được nói chuyện có thai này”.

Mấy tuần sau đó, nhân lúc bố chồng đi vắng, bà kiếm cớ bắt tôi gọi điện thoại báo chồng là mệt mỏi nên muốn về nhà ngoại nghỉ ngơi. Bà bảo là tôi không được để chồng sao nhãng việc học hành. Tôi không được nói với ai việc tôi có bầu.

Thế rồi bà đuổi tôi ra khỏi nhà, miệng bà gầm lên là tôi đi lại với thằng nào nên giờ đổ vấy cho con bà. Tôi không hiểu là làm sao bà có thể nói dối trá như vậy được.

Vậy là tôi ôm bụng bầu 5 tuần bước chân ra khỏi nhà chồng. Chồng tôi không hề biết ở nhà vợ bị đày đọa như vậy. Tôi vẫn gọi điện cho chồng mà không dám hé răng chuyện ở nhà, chuyện tôi có bầu. Bởi nếu biết chuyện chắc chắn anh sẽ bay về và làm ầm ĩ cả nhà lên.

Nhưng chẳng lẽ phải im lặng như thế này mãi đến lúc chồng về. Người ta có bầu được chồng ở bên quan tâm chăm sóc, còn tôi thui thủi một mình. Muốn về nhà mẹ đẻ thì sợ bố mẹ thương xót con mà sinh bệnh. Nhưng ở một mình thì quả thật không biết tôi có thể xoay xở được đến lúc nào.

Tôi không biết phải làm thế nào? Chỉ mấy tháng nữa là tôi sinh rồi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét