Chồng tôi nhắn tin với với người yêu cũ rằng nằm mơ được quan hệ với cô ta
Đoạn tin nhắn đó của chồng tôi và cô người yêu cũ, họ yêu nhau 4 năm, rồi chia tay vì gia dinh nhà anh không đồng ý và vì khoảng cách địa lý xa nữa. Họ yêu nhau 4 năm thì chia tay, sau đấy rồi anh quen và yêu tôi, tính đến nay cũng đã hơn 4 năm rồi nếu tính cả thời gian yêu và cưới… Những dòng tin nhắn ấy, họ hỏi han nhau thì tôi cảm thấy bình thường, nhưng những câu bông đùa, tán tỉnh, rồi sau đó là quay về vấn đề tình dục… Chồng tôi nói rằng đêm qua anh nằm mơ được quan hệ với cô ấy, có lẽ vì vợ đang mang bầu, bụng to không làm gì được nữa. Tim tôi ngừng đập, tôi đã cố gắng nín để không cho nước mắt mình trào ra, rồi tôi tiếp tục đọc. Cô ta thật trơ trẽn, cô ta đã 28 tuổi rồi những vẫn không kết hôn, vẫn sống một cuộc sống buông thả, tôi không hiểu vì sao cô ta lại có vị trí là phó hiệu trưởng của một trường mầm non ở Lào Cai. Cô ta còn trơ trẽn hỏi đời sống tình dục của vợ chồng tôi thế nào? Tôi tiếp tục đọc…
>> Những câu chuyện tam su gia dinh thầm kín
Chồng tôi nói rằng không thể quên cảm giác mà cô ta mang lại cho chồng tôi, rồi họ hẹn nhau đi đâu đi đâu để tìm lại cảm giác ấy. Thật là kinh tởm, chân tay tôi rụng rời, tôi chỉ muốn chạy đến chỗ anh và sỉ vả tất cả những lời lẽ khó nghe với anh nhưng tôi vẫn im lặng, đọc tiếp đọc tiếp từng từ từng từ một, nó như con dao lam khía sâu vào tim tôi. Tôi đau lắm, tôi khóc, khóc một mình trong cái căn phòng lạnh lẽo và cô đơn ấy. Chồng tôi làm công an, anh phải trực liên tục và biết đâu những ngày trực ấy anh lại trốn tôi đi. Tôi đã nói hết với anh những gì tôi đã đọc được, tôi hờn trách sao anh lại lấy tôi, để tôi phải khổ, tôi không níu kéo anh, tôi nói anh quay lại với cô ta, tôi chấp nhận ly hôn, từ bỏ hết, tôi không cần một cái gì ở anh cả. Anh van xin, níu kéo, xin lỗi, anh nói anh chỉ coi ấy là qua đường, chỉ là lời nói, không thực hiện thì có làm sau đâu.
Tôi khinh anh kinh khủng, kinh tởm, không còn một tý tôn trọng và yêu thương nào nữa. Đêm nào tôi cũng khóc, khóc vì tại sao mình bị phản bội quá sớm thế này, tại sao đàn ông người ta tham lam đến thế, vợ chẳng bao giờ đủ cả, họ còn thích bông đùa, thích ong bướm bên ngoài. Tôi khóc đến nỗi không thở nổi, mắt sưng lên, tôi thương con lắm, đứa con nó có tội gì đâu mà phải ngấm từng giọt nước mắt của mẹ nó như thế, thương con lắm, nhiều lúc nín nhịn để nước mắt không trào ra, con chưa trào đời mà sao đã khổ như thế….Vì thương con, thương ngày con sắp trào đời nên tôi đã ở lại ngôi nhà ấy, ngày qua ngày tôi sống như một cái bóng. Đi làm về, ăn cơm, làm việc nhà. Chồng hỏi đến không bao giờ tôi trả lời, cùng lắm chỉ là một câu ”uh” hay một cái gật đầu. Vì bây giờ lòng tin của tôi đã chết rồi. Tôi không muốn nhìn mặt anh, không muốn nói chuyện với anh.
Trước đây càng yêu chồng bao nhiêu, càng tự hào vì có một người chồng yêu thương chăm sóc, chiều chuộng, thì bây giờ tôi đã biết thế nào là trèo cao ngã đau. Hy vọng càng nhiều thì đau khổ nó càng nhiều hơn. Hơn lúc nào hết, bây giờ tôi muốn ly dị, tôi muốn từ bỏ cái nơi làm tôi đau khổ thế này nhưng vì thương con, thương bố mẹ mang tiếng là có con gái bỏ chồng, tôi ở lại. Nhưng ở lại đây không một ngày nào tôi cảm thấy thanh thản, hạnh phúc… Tôi không cần anh, tôi không cần gia đình này và tôi cũng không biết tôi đang cần gì nữa.
Chồng tôi nói rằng không thể quên cảm giác mà cô ta mang lại cho chồng tôi, rồi họ hẹn nhau đi đâu đi đâu để tìm lại cảm giác ấy. Thật là kinh tởm, chân tay tôi rụng rời, tôi chỉ muốn chạy đến chỗ anh và sỉ vả tất cả những lời lẽ khó nghe với anh nhưng tôi vẫn im lặng, đọc tiếp đọc tiếp từng từ từng từ một, nó như con dao lam khía sâu vào tim tôi. Tôi đau lắm, tôi khóc, khóc một mình trong cái căn phòng lạnh lẽo và cô đơn ấy. Chồng tôi làm công an, anh phải trực liên tục và biết đâu những ngày trực ấy anh lại trốn tôi đi. Tôi đã nói hết với anh những gì tôi đã đọc được, tôi hờn trách sao anh lại lấy tôi, để tôi phải khổ, tôi không níu kéo anh, tôi nói anh quay lại với cô ta, tôi chấp nhận ly hôn, từ bỏ hết, tôi không cần một cái gì ở anh cả. Anh van xin, níu kéo, xin lỗi, anh nói anh chỉ coi ấy là qua đường, chỉ là lời nói, không thực hiện thì có làm sau đâu.
Tôi khinh anh kinh khủng, kinh tởm, không còn một tý tôn trọng và yêu thương nào nữa. Đêm nào tôi cũng khóc, khóc vì tại sao mình bị phản bội quá sớm thế này, tại sao đàn ông người ta tham lam đến thế, vợ chẳng bao giờ đủ cả, họ còn thích bông đùa, thích ong bướm bên ngoài. Tôi khóc đến nỗi không thở nổi, mắt sưng lên, tôi thương con lắm, đứa con nó có tội gì đâu mà phải ngấm từng giọt nước mắt của mẹ nó như thế, thương con lắm, nhiều lúc nín nhịn để nước mắt không trào ra, con chưa trào đời mà sao đã khổ như thế….Vì thương con, thương ngày con sắp trào đời nên tôi đã ở lại ngôi nhà ấy, ngày qua ngày tôi sống như một cái bóng. Đi làm về, ăn cơm, làm việc nhà. Chồng hỏi đến không bao giờ tôi trả lời, cùng lắm chỉ là một câu ”uh” hay một cái gật đầu. Vì bây giờ lòng tin của tôi đã chết rồi. Tôi không muốn nhìn mặt anh, không muốn nói chuyện với anh.
Trước đây càng yêu chồng bao nhiêu, càng tự hào vì có một người chồng yêu thương chăm sóc, chiều chuộng, thì bây giờ tôi đã biết thế nào là trèo cao ngã đau. Hy vọng càng nhiều thì đau khổ nó càng nhiều hơn. Hơn lúc nào hết, bây giờ tôi muốn ly dị, tôi muốn từ bỏ cái nơi làm tôi đau khổ thế này nhưng vì thương con, thương bố mẹ mang tiếng là có con gái bỏ chồng, tôi ở lại. Nhưng ở lại đây không một ngày nào tôi cảm thấy thanh thản, hạnh phúc… Tôi không cần anh, tôi không cần gia đình này và tôi cũng không biết tôi đang cần gì nữa.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét