Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

Câu chuyện của tôi khi các bạn đọc được không biết có thể chia sẻ tam su gia dinh cùng tôi hay không? Tôi lấy chồng đã được 6 năm, ngày vui thì đếm được trên đầu ngón tay còn lại chỉ là những tháng ngày buồn bã, cay đắng.

Chồng tôi là một người vũ phu, ít học, không có nghề nghiệp ổn định lại sống thiếu trách nhiệm với vợ con. Đã nhiều lần tôi gạt bỏ hết tất cả để về nhà mẹ đẻ mong mẹ con được sống yên bình. Đã bao lần anh năn nỉ, thề thốt sẽ cố gắng làm ăn để lo cho mẹ con tôi, nhưng lần nào cũng vậy. Chỉ biết ăn chơi vô tư ,vợ con đói khổ như thế nào cũng mặc kệ.



Mỗi lần nhìn thấy tôi là anh lại chửi rủa đánh đuổi tôi đi.

Rồi con tôi vào lớp 1, anh cầu xin tôi cho anh cơ hội cuối cùng để lo lắng cho 2 mẹ con. Nghĩ con mình đã lớn không muốn con đi học lại thấy tủi thân với bạn bè, tôi quyết định về cùng anh xây dựng lại gia dinh. Nhưng chỉ được 2 tháng tôi phát hiện anh bồ bịch và cô gái đó và đã có thai. Thật trớ trêu khi tôi nhận ra mình cũng đã có thai được một tháng. Anh có lỗi với tôi nhưng không hề nhận lỗi lại đổ lỗi tại tôi không lo được cho anh, rằng tôi mang thai không phải con của anh. Anh mắng nhiếc tôi thậm tệ, thậm chí nếu không có gia đình chồng can ngăn anh còn muốn giết chết tôi.

Từ ngày làm vợ anh tôi chỉ sống trong nước mắt. Rồi mẹ chồng thì nhu nhược bảo tôi phá thai đi vì sợ không nuôi nổi 2 đứa con. Tâm trạng tôi từng giờ từng phút trôi qua như sống trong địa ngục. Thậm chí quá tuyệt vọng tôi từng cắt đứt tay mình trước mặt anh nhưng chỉ nhận được những lời sỉ nhục từ anh rằng “mày có chết thì ra đường chết, đừng chết trong nhà tao!”. Mỗi lần nhìn thấy tôi là anh lại chửi rủa đánh đuổi tôi đi.

Không phải vì tôi chai lỳ muốn ở lại nhà anh đâu, mà vì con tôi đang học lớp 1 tôi không thể chuyển con về quê mình ngay được. Tôi phải làm sao đây vì tôi không thể tiếp tục ở lại chịu đựng một con người quá tàn nhẫn như vậy được nữa…

0 nhận xét:

Đăng nhận xét